Thằng Nhóc nghèo và cô tiểu thư đanh đá - Chap 7

Người đăng: Unknown on Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

Chap 7: Món quà bất ngờ
Sáng nay đang còn nằm mơ màng thỳ đã nge thấy tiếng dì gọi tôi
-S,dậy con,dậy làm giấy xuất viện con
-Dạ.
Tôi lồm cồm ngồi dậy,cái lưng thỳ cũng đã đỡ hơn rồi. Sáng nay ko thấy chú đâu,chắc là đã đi làm từ sớm. Quên chưa nói với mn,chú tôi làm bảo vệ cho công ty của ôg sếp. Tôi với dì xún làm giấy xuất viện,dì chở tôi đi ăn sáng rồi đưa tới nhà con nhỏ T lun. Trên đường đi dì tâm sự với tôi nhiều lắm
-S này,con thấy công việc này đc ko. Dì thấy mới ngày đầu tiên mà đã gặp chuyện ko may rồi
-Dạ. Đc mà dì. Ko sao đâu dì. Bây h tìm đc côg việc như này là quá tốt rồi đó dì
-Ừ.nhưg mình làm cho ngta thỳ phải biết nghe lời,chịu khó nge con. Nếu khó khăn quá thỳ dì kiếm việc khác cho con
-Dạ con biết rồi. Con lo đc mà. Dì yên tâm nge dì
-Ừm.
Dì hỏi tôi vài câu nhưng tôi thấy ấm áp trog lòng lắm. Bây h chỉ có dì với chú là thương yêu tôi nhất thôi. Vậy là quá đủ rồi,tôi còn muốn đòi hỏi thêm điều gì nữa
Hai dì cháu nói chuyện với nhau chẳng mấy chốc thỳ đã tới nhà con T. Nãy h nói chuyện với dì mà tôi quên bén đi rằng mình sắp phải đối diện với ôg sếp. Ăn nói với ổg sao đây nếu con nhỏ T kể lại cho ôg sếp nge hết mọi chuyện tôi hqua. Tôi chào dì rồi đi vô nhà mà tim đập thình thịch. Lỡ ko may bị đuổi việc thỳ tôi cũng chết với ôg chú. Vừa đi vô tới cửa thì đã thấy ôg sếp ngồi đó. Cái dáng vẻ ún trà quen thuộc. Thấy tôi,ổg hỏi
-S hả cháu,khoẻ chưa mà đi làm
-Dạ con cảm ơn bác. Con khoẻ rồi.
-Lần sau phải cẩn thận nge con.
-Dạ.
Phù. May quá. Nhỏ T hình như chưa kể cho ba nó nge. Tôi đang mừng thầm trog bụng thì
-À S này. Bác có chuyện này muốn nói với con
-Dạ. Chuyện gì vậy bác
-Có khi nào con muốn đc đi học lại ko
-Dạ có. Nhưng vì hoàn cảnh nhà con nên con ko dám nghĩ tới
-Ừ. Bác có ý này ko biết con có chịu ko. Bác sẽ xin cho con vô học luôn với bé T. Tiện thể con giám sát nó cho bác luôn.
Thật sự tôi rất bất ngờ khi nge ôg bác nói vậy. Đó là điều mà tôi mơ ước bấy lâu nay nhưng tôi đã nghỉ học đc 1 năm mà bây h đi học lại thỳ e là khó khăn. Lại còn học với mấy đứa nhỏ tuổi hơn nữa. Tôi nửa muốn đi nửa muốn ko. Nếu ko đồng ý thỳ ko còn cơ hội,nếu đồng ý thỳ tôi biết rất nhiều điều khó khăn đang chờ tôi phía trước
-Dạ nếu đc đi học lại thỳ đó là ước mơ của con rồi. Nhưng con sợ ko có khả năng để đi học với lại con nghỉ cũng đc 1 năm rồi bác
-Con đừng nghỉ đến chuyện tiền bạc. Bác ko trừ vô lươg con đâu mà lo. Con cứ suy nghĩ kĩ đi rồi nói lại với bác. Bác thươg mày nên bác mới giúp thôi
-Dạ con cảm ơn bác nhiều lắm. Bác để con về hỏi ý kiến chú con rồi con nói lại cho bác biết
-Ừ.thôi bác đi làm. Mày lên gọi bé T dậy chở nó đi ăn sáng giúp bác. Con gái con lứa...
Ôg sếp nói xog thỳ ra gara đánh xe đi làm. Thế là sáng nay tưởg đâu bị đuổi việc ai dè lại đc ôg sếp cho đi học lại. Đó là ước mơ nhưng cũng là thử thách thực sự đối với tôi. Đành phải về hỏi ý kiến chú dì thôi. Dù sao cũng cảm ơn ôg sếp. Ko phải người giàu nào cũng xấu tính hết.
Tôi định lên lầu kêu con nhỏ dậy thỳ nó ở đâu đi xuống. Nói thật trôg nó dthươg lắm,đôi mắt to tròn,khuôn mặt bầu bĩnh,tóc búi cao,da trắng. Ngủ mà cũg xinh phết. Nhưng đẹp ng mà chẳng đẹp nết. Nó miệng ngáp ngắn ngáp dài hỏi tôi
-A S khoẻ chưa mà đi làm vậy
-Tôi khoẻ rồi cô chủ. Cô chủ vscn đi rồi tôi đi mua đồ ăn sáng cho cô
-A đừng xưng tôi nữa. Nge khó chịu lắm. Dù gì a cũg lớn hơn e 1tuổi mà
-Tôi xưg hô vậy quen rồi cô chủ
-Nếu a ko thay đổi cách xưng hô e nói ba đuổi việc đó
Con nhỏ chơi câu này thâm quá. Đánh thẳng vào tâm lí của tôi. Giờ mà ko đồg ý chắc ra đường ở luôn. Dù sao thỳ cũng ko mất mát hay ảnh hưởng gì
-Ừm thôi cô à e đi rửa mặt đi
-Vậy có tc hơn ko. Hihi
Đây là lần thứ 3 tôi đc thấy con nhỏ cười. Phải nói sao đây...Mà cũng lạ,từ hồi mới gặp đến giờ,con nhỏ thay đổi 180 độ. Ko còn đanh đá chanh chua như lúc trước mà thay vào đó là cô nhóc dthươg nhí nhảnh. Tôi cũng chẳng biết đâu là con người thật của nhỏ nữa nếu ko có chuyện xảy ra tối nay...
More about

Thằng Nhóc nghèo và cô tiểu thư đanh đá - Chap 6

Người đăng: Unknown

Chap 6: Cô tiểu thư hai mặt
-A đi tìm e hả?
Con nhỏ này quá quắt lắm rồi. Tôi đã mệt bở hơi tai mà nó còn giở cái giọng bởn cợt đó ra để chọc tôi. Bực mình quá tôi quát nó,dù có bị đuổi việc tôi cũng chịu thôi. Ko thể nào mà nhịn đc nữa
-Cô đừg đùa giỡn tôi nữa đc ko. Tôi tìm cô nãy giờ rồi cô còn giở cái giọng đó ra nữa hả. Nếu ko vì ba cô thỳ tôi đã mặc kệ cô rồi.
Bao nhiêu bực tức bấy lâu nay của tôi cứ thế mà tuôn ra. Tôi cũng đã sẵn sàng tâm lí để nge những lời chanh chua của nó rồi. Nhưng ko,khuôn mặt đang tươi cười kia bỗng biến sắc,nhỏ lấy tay che mặt chạy vội xún cầu thang. Khóc ư? Thứ nước mắt cá sấu đó ko đáng đc trân trọng đâu cô tiểu thư. Nghĩ là vậy nhưg bây h mà tôi ko đuổi theo lỡ con nhỏ có chuyện gì thỳ tôi chết với ba nó. Đành phải hành hạ cái lưng đau một lần nữa thôi. Con nhỏ này chạy chậm như rùa,chẳng mấy chốc tôi đã đuổi kịp nó. Vừa nắm lấy tay nó giật lại thỳ "bốp". Con nhỏ quay lại tát thẳng vào mặt tôi rồi đi ra ghế đá ban nãy ngồi khóc ngon lành. Tôi đứng hình vài giây ko phải vì đau mà vì tức. Biết vậy tôi đã ko đuổi theo rồi.
-Cô nín đi đc ko. Tát tôi rồi cô còn khóc nữa hả. Tôi làm cho cô nhưg ko có nghĩa cô mún làm gì tôi thỳ làm. Đừng bao h mang sự giàu có của mình ra mà coi thường người khác
Nếu như thường ngày,con nhỏ đã bật lại tôi rồi. Nhưng bây h nó lại khóc. Tôi cũng chẳng thèm nói nữa. Những gì cần nói tôi đã nói hết rồi. Biết là bây h con nhỏ chỉ cần nói lại với ba nó thôi thỳ tôi chắc chắn sẽ bị đuổi việc. Nhưng sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn,tôi còn có lòng tự trọng của tôi chứ. Mặc kệ con nhỏ,tôi quay lưng định bước đi thì
-A đứng lại đó cho tôi. Là giọng con nhỏ. Tôi ko quay lại mà vẫn cứ đi tiếp
-Nếu a ko đứng lại thỳ tôi sẽ gọi cho chú T đó.
Con nhỏ đánh trúng tim đen tôi rồi. Nếu bây h chú mà biết tôi đối xử với con nhỏ như vậy thỳ chắc chú buồn và thất vọng về tôi lắm. Chưa kể nếu ôg sếp biết thỳ chú tôi e rằng cũg sẽ mất việc. Nghĩ vậy nên tôi đành đứng lại
-Có chuyện gì cô chủ nói đi. Tôi hạ giọng
-Cậu biết tôi hôm nay tôi mang cơm vào cho ai ko,
-Chuyện đó có qtrọng gì với tôi ko cô chủ
Tôi phát ớn với cô tiểu thư này rồi. Lúc này giọng nhỏ nói như mếu
-Tôi mang vào cho cậu đó cậu biết ko
-Cảm ơn cô chủ. Nhờ cô mà tôi đc nằm ở đây. Cô vừa lòng chưa.
-Tại sao a lại đối xử với tôi như vậy hả
-Nếu muốn biết tại sao thỳ cô chủ nên suy ngẫm lại nhữg lời mà cô đã nói với tôi đi. Đặt mình vào đó rồi sẽ hiểu
-E...xin...lỗi. Nhưng sao chiều nay a lại cứu e
-Tại tôi sợ cô gặp chuyện gì thỳ tôi sẽ bị đuổi việc thôi. Tôi làm vì tiền nên chẳng tốt đẹp gì đâu. Cô về đi ko ba cô lại lo
-Vậy mai a có chở e đi học ko.
-Nếu tôi ko bị đuổi việc
Con nhỏ ko trả lời tôi mà chỉ cười. Ước gì nụ cười dthươg này là của 1 cô gái hiền lành nào đó . Tôi đợi nhỏ về rồi cũng lên phòng. Ngày mai mình sẽ đối diện với ôg sếp ntn đây. Rồi còn chú tôi dì tôi nữa. Nằm snghĩ buâng quơ,tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào ko hay
More about

Thằng Nhóc nghèo và cô tiểu thư đanh đá - Chap 5

Người đăng: Unknown

Chap 5: Sự thật về tiểu thư
Tôi mở mắt ra thấy xung quanh toàn là màu trắng,như trên thiên đường. Tôi đùa chút thôi. Tôi thấy đầu óc quay cuồng,toàn thân ê ẩm. Mình đang ở đâu đây. Đang mơ màng thỳ tôi nge tiếng nói thuộc
-A thằng S tỉnh lại rồi a ơi. Thỳ ra là tiếng của dì tôi
-Con.n.n ở đ.â..u vậy dì. Tôi nói mà thở ko ra hơi
-Mày đag nằm ở bệnh viện chứ ở đâu con
-Sao lại ra nông nổi này hả con. Lúc này chú tôi mới lên tiếng
Tôi thỳ ko ưa kể lể như một thằg đàn bà nhưng vì tôi gét con nhỏ đó nên tôi mới kể hết sự việc cho chú tôi nge
-Biết vậy chú đã ko cho mày đi. Thôi mày nghỉ đi con ạ. Chú tôi lắc đầu nói. Tôi thấy mắt dì tôi cũng đã đỏ hoe từ lúc nào
Tôi hiểu cảm giác của họ. Tôi biết họ rất yêu thươg tôi. Nhưg chú dì ơi,con lớn rồi,con phải đi làm thôi,ko thể để dì chú nuôi con hoài vậy đc. Con đã mang ơn hai người quá nhiều rồi,đây là lúc con trả ơn hai người. Tôi lấy hết chút dũng khí cuối cùng còn lại,lên tiếng để dì với chú tôi đc yên tâm
- Dạ ko sao đâu. Con làm đc mà. Chú đừng lo lắng chi nhiều. Con lớn rồi mà.
Tôi thấy họ ko trả lời nhưng qua nét mặt tôi biết họ đã yên lòng phần nào
Đúng lúc đó thỳ ôg sếp của chú tôi bước vào,theo sau là con nhỏ T. Chú tôi chào ổg với con nhỏ. Tiến tới giườg tôi ôg sêp hỏi
-Con có sao ko. Sao người con bầm tím hết vậy. Chú nge con T nói nên chạy vô đây luôn. Có chuyện gì nói cho chú nge
Tôi định nói hết sự thật cho ôg sếp nge nhưng nhìn nét mặt sợ sệt của nhỏ T,tôi biết nếu ba nó biết sự thật thỳ nó sẽ khó mà sốg nổi. Thực sự là tôi rất gét con nhỏ này,thậm chí là căm thù nó nữa nhưg sao nhìn nét mặt nó tôi lại ko nỡ. Chẳng lẽ...
-Dạ. Dạ. Tôi ấp úng chẳng biết nói sao hết
-Con đừng sợ cứ nói hết ra đi. Là do con bé T đúng ko. Nói xog ổng nhìn qua con nhỏ. Mặt nó tái mét lại. Ko biết sao nhìn mặt nó mà tôi tuôn ra 1 tràng
-Dạ. Ko phải đâu bác. Lúc chiều con chở T về thỳ gặp bọn đầu gấu chặn xe xin tiền. Con ko cho nên bị bọn đó đánh thôi bác
-Có thật ko vậy T. Ổg hỏi qua con nhỏ. Nó chỉ gật đầu mà ko nói. Tôi giúp cô rồi cô cũg sẽ lại khinh tôi thôi.
Tôi liếc qua chú T,thấy chú đag định nói gì đó nhưg nhìn ánh mắt tôi nên chú lại thôi. Chắc chú cũg đã hiểu.
-Ừ. Bữa sau ko có con cứ đưa hết cho bọn nó. Ko thỳ hô lên cho mọi nguời biết. Thôi con nằm nghỉ đi. Khoẻ rồi hẳn đi làm cũng đc.
-Dạ. Con cảm ơn bác
Nói xog ổg rút ví đưa cho chú tôi 2 tờ 500k rồi dặn dò gì đó. Tôi liếc qua thỳ thấy nhỏ T đag cười mỉm nhìn tôi. Cất cái nụ cười giả tạo đó đi tiểu thư.
Nhưng trong cái xui thỳ nó lại có cái may...
Lúc này thì ôg sếp và con nhỏ đã về. Chẳng hiểu sao mới vừa gặp cái mặt nó xong thì tôi thấy trog người nhẹ nhỏm lạ thường. Ko lẽ... Ko bao giờ.
-Con có ăn chi ko,để dì mua cho
-Dạ thôi dì với chú cứ về đi. Con ko sao đâu. Con lớn rồi mà
-Vậy có đc ko con. À mà bác sĩ nói ngày mai con có thể xuất viện đc rồi đó
-Dạ. Vậy thỳ tốt quá. Dì với chú cứ về đi
-Ừ.vậy thôi dì với chú mày về. Có gì thỳ phải gọi báo cho dì biết.
-Dạ. Chú với dì về cẩn thận
Thật ra tôi thích cảm giác đc ở một mình hơn. Nếu nói chính xác hơn thỳ tôi là một người sốg nội tâm. Có lẽ tuổi thơ mồ côi,đơn độc đã làm nên con người tôi như bây giờ: cứng rắn và lạnh lùng. Những kẻ sốg nội tâm là nhữg kẻ hay tỏ vẻ lạnh lùng ở bên ngoài nhưng bên trog thỳ lại yếu đuối,đa sầu đa cảm. Chỉ 1 câu nói vu vơ thôi cũng làm họ phải trăn trở suy nghĩ. Tôi cũng chẳng phải ngoại lệ. Cứ nhớ tới những lời cay độc mà con nhỏ dành cho tôi,tôi lại càng thêm căm thù nó. Nhưng tại sao lúc nãy tôi lại giúp nó. Tôi ghét nó lắm mà. Chẳng biết mình đang làm cái gì nữa.
Ngắm hoàng hôn ở bệnh viện có lẽ là điều kinh hoàng nhất mà tôi từng trải qua. Giữa khoảng trời đỏ rực vang lên những tiếng khóc,tiếng xe cứu thương,tiếng muỗi vo ve nghe sao mà ảm đạm,u ám. Nó như bức tranh phát hoạ về tương lại của tôi vậy. Bế tắc trong cái vòng luẩn quẩn.
Nằm miết trên giường cũng chán,tôi quyết định đi dạo 1 vòng quanh bệnh viện cho khuây khỏa. Chọn 1 cái ghế đá sát với vườn hoa,mặc dù biết sẽ làm mồi cho muỗi nhưg hương thơm tuyệt vời của nó khiến tôi ko thể cưỡng lại đc. Giá như bây giờ có ba mẹ ở đây. Giá như...
Đang mãi mê ngắm cảnh thì bỗng "rầm" rồi lại "xoảng". Hình như là tiếng vỡ của vật gì đó. Tiếng ồn ào phát ra từ phía hành lang. Ko biết có chuyện gì mà người ta xúm đôg ghê vậy. Tôi tò mò tới xem. Ko hiếu kì ko phải dân Việt Nam.
Thì ra là 1 con nhỏ nằm bẹp dưới đất trôg rất thảm. Bên cạnh là cái cà mèn đã bị vỡ,cơm văng tung tóe. Chắc đi thăm ai mà vội vàg quá nên mới ngã. Lúc này trời tối quá nên tôi ko thấy rõ mặt nhỏ,nhưng cảm giác cứ quen thuộc làm sao. Nó ngước mặt lên nhìn tôi. Tôi cũng nhìn nó. Hai đứa nhìn nhau. Trời. Sao lại là nó. Sao nó lại ở đây?
Trời. Sao lại là nó. Sao nó lại ở đây?
Vâng người đang nằm bẹp như con nhái dưới đất chính là con T. Lúc này con nhỏ đã lồm cồm. Thấy tôi nó ko nói gì,nhưng đôi mắt thì đã ươn ướt. Chắc đau quá nên con nhỏ khóc thôi. Đáng đời. Quả báo. Nghĩ vậy thôi chớ dù sao co cũg là cô chủ của tôi,bố nó đã dặn tôi phải giám sát nó. Tôi hỏi câu cho lấy lệ
-Sao cô lại ở đây. Tôi tưởg nó tl đàng hoàng ai dè nó hét lên
-Tôi bị vậy chắc cậu vui lắm đúng kooo. Nói xog nó òa lên khóc. Thật sự là tôi đang đứng hình. Con nhỏ này quá đáng lắm rồi. Mọi ng xung quanh thỳ nhìn tôi cứ như tôi là thằng bỏ cơm theo phở vậy. Họ đâu biết con nhỏ hành hạ tôi như thế nào đâu. Tránh nhữg ánh mắt hiếu kì,tôi kéo con nhỏ ra ghế đá ngồi để hỏi cho ra nhẽ. Lỡ ba nó biết thỳ ko hay. À mà kì lạ sao nó lại đến đây đc. Con nhỏ vùng vẫy dữ dội quá phải mất vài phút tôi mới lôi nó ra đc
-Cô có sao ko. Sao cô lại ở đây. Ông chủ có chuyện gì hả cô
Con nhỏ vẫn ko tl,ngồi khóc ngon lành,hai tay thỳ xoa cái chân. Trời,lúc này nhìn xuống chân nó tôi mới để ý,chân nó lát một miếng máu chảy xuống tới bàn chân. Chắc đây là miếng lát đâu đời của con nhỏ đây. Tôi chỉ xuống chân con nhỏ rồi hỏi
-Cô đau chỗ này hả. Tôi tưởg an ủi đc nó ai dè tôi bị nó hét lần hai. Kịch bản thỳ vẫn như lần trước
-Ko thấy sao còn hỏi hả.huhu
Tôi chưa từng thấy đứa con gái nào như nó. Nhưng mà cũng đúng thôi. Tiểu thư mà. Tôi đành cố nhịn nhỏ
-Thôi cô ngồi đây đi. Để tôi đi mua ôxy già với băng gạt. Để máu ra nhiều quá thỳ nguy hiểm lắm.
Nó cũng ko tl. Khinh người vừa thôi. Nếu ko làm việc cho cô thỳ tôi đã bỏ mặc cô rồi. Tôi đứng dậy chạy ra phía cổng bệnh viện để mua thuốc. Ngoài đó có cái tiệm bán thuốc tây. Tôi mua 1 bình ôxy già,thuốc đỏ với miếng băng gạt. Chạy về phía ghế đá ban nãy,định bụng sẽ băng giúp cho con nhỏ. Thế nhưng cái ghế đá thỳ vẫn còn đó còn con nhỏ thỳ mất tiêu. Tôi nghĩ chắc con nhỏ đi rửa tay rửa chân,tính nó tiểu thư nên chắc quen sạch sẽ. Vậy là tôi đành ngồi chờ nó. Nhưng 5p rồi 10p,15p trôi qua tôi vẫn ko thấy con nhỏ quay lại. Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng. Ko may nó có chuyện gì thỳ phải ăn nói sao với ôg chủ đây. Mới làm có ngày đầu mà biết bao nhiều chuyện xui xẻo xảy ra với tôi.
Tôi chạy vòng vòng đi tìm con nhỏ mặc dù cả người vẫn còn ê ẩm. Tôi đi quanh cái sân bệnh viện mà chẳng thấy con nhỏ. Cái bệnh viện này nhỏ thôi nhưnga chân nó bị vậy thỳ đi đâu đc. Mới nãy còn khóc bù lu bù loa mà. Tôi tìm lại một lần nữa cũg chẳng thấy nó đâu. Hết cách rồi tôi đành chạy về phòng lấy đt gọi cho ba nó thôi. Dù gì đó vẫn là cách tốt nhất. Tôi thỳ lại chẳng có sđt của con nhỏ nữa. Vừa bước lên cầu thang, tôi sững người lại. Phía xa trước cửa phòng tôi có 1 đứa con gái đứng đó. Dáng người này thỳ ko thể lẫn vào đâu đc rồi. Tôi mừng như vớ đc vàng,quên luôn cái lưng đang đau,chạy thật nhanh đến đó. Là con T,chắc chắn là con T rồi. Tôi vừa nói vừa thở
-Cô đi đâu vậy. Tôi nói đợi tôi đi mua băng gạt mà. Biết tôi tìm cô nãy giờ ko hả. Lỡ cô có chuyện gì tôi làm sao với ba cô đây
Đáp lại tôi là 1 nụ cười mỉm từ con nhỏ. Tôi thề đây là lần đầu tiên tôi thấy con nhỏ hiền lành dthươg như vậy. Khác hẳn với hình ảnh cô tiêu thư đanh đá sáng nay. Nhưg tôi nghĩ nó chỉ giả tạo thôi. Trước giờ nó đối xử với tôi như thế nào thỳ các bạn cũng thấy rồi.
-Anh đi tìm em hả?
More about

Thằng Nhóc nghèo và cô tiểu thư đanh đá - Chap 4

Người đăng: Unknown

Chap 4: Thời thế tạo anh hùng
Chiều hôm đó đúg 5h như lời nhỏ dặn. Tôi chạy xe tới trường thỳ cũg đúng lúc nhỏ vừa ra. Vẫn cái giọng quen thuộc
-Đúng giờ đó Hai lúa. Haha.
Tụi bạn con nhỏ đứg đó cứ chỉ chỉ trỏ trỏ tôi nhưng tôi mặc kệ. Tôi biết tính của bọn nhà giàu này.
Tôi ko tl nhỏ. Từ lúc gặp nhỏ đến giờ tôi như người câm vậy. Ko phải tôi thua nhỏ nhưg tôi ko thèm chấp những ai ko tôn trọng tôi. Chỉ mong chở nhỏ về cho hết nhiệm vụ
Đang chở nhỏ đến đoạn đường xy thỳ bỗg có 2 thằg choai choai xôg ra chặn đầu xe tôi. 1 thằg tóc vàng bấm khuyên tai coi mã người thỳ cũg thuộc dạng con nhà giàu. Thằng còn lại thỳ tôi nói thật chỉ cần búng tay là nó chết rồi. Nó ốm như con cò. Nói vậy thôi chứ lúc này tôi vẫn ko biết hai thằng này từ đâu ra? Chặn đầu xe tôi làm gì? Thắc mắc của tôi nhanh chóng đc giải đáp. Thằng tóc vàng tiến lại phía xe tôi
-T,e chia tay a là để đi theo thằng cù lần này hả. Nói rồi nó liếc qua tôi với đôi mắt như mún ăn tươi nuốt sống. Tôi lúc này đã sôi máu rồi nhưng vẫn cố nhịn. Con nhỏ T thỳ vẫn ko nói gì. Tay níu vào áo tôi như cầu xin. Sao vậy? Lúc trước đanh đá chảnh choẹ lắm sao giờ kì vậy. Tôi nhết mép cười trước thái độ giả tạo của nhỏ
-Sao mày dám cướp bồ tao hả. Nó chỉ vô mặt tôi
-Con mày nữa. Con đỉ này. Nói xog nó tát vô mặt con bé T làm nó suýt ngã xuốg xe. Nó khóc bù lu bù loa. Tôi lúc này đã sôi máu thật sự rồi. Ko phải tôi thươg yêu gì con nhỏ này, nhưg một thằg đàn ôg mà đánh phụ nữ thỳ tệ hơn cả loài chó.
Tôi đấm thẳg vào mặt thằg tóc vàng,nó ngã sóng soài xuống đất. Tôi thỳ chẳng có học võ hay gì hết nhưg hoàn cảnh này thỳ ai cũng làm như tôi. Con T lúc này sợ quá hay sao mà khóc càng to hơn nữa. Khóc vì thươg tôi hay vì thấy tôi đánh thằg n.y nó nên khóc. Haha. Đừng đóng kịch nữa.
Chưa kịp đắc thắng thỳ tôi đã nge cái "bốp",tôi ngã ra khỏi xe. Thỳ ra thằng ốm ốm mất dạy lấy cây tuýt đập vào lưng. Tôi thấy nhói khắp cả người,chưa kịp định thần thỳ tụi nó đã xôg vào đá tôi túi bụi. Trước khi ngất đi tôi nge thấy tiếng ai đó kêu cứu,rồi mắt tôi tối lại,tối lại...
More about

Thằng Nhóc nghèo và cô tiểu thư đanh đá - Chap 3

Người đăng: Unknown

Chap 3: Buổi chiều xui xẻo
Đợi chú tôi vừa đi ra khỏi cổng thì ôg sếp lên tiếng
-Bác đã nge chú mày kể về mày rồi. Bác khâm phục mày lắm. Cố gắg làm cho tốt. Tính cgái bác thì cháu phải biết chịu đựng 1 chút. Cháu ko thiệt đâu
-Dạ. Cháu biết rồi bác. Cháu cảm ơn bác. Tôi nge ôg sếp nó thỳ cũg yên tâm phần nào
-Ừ. Vậy thì tốt. Thôi bác đi làm. Cháu ở đây cứ tự nhiên. Chiều nhớ chở con bé đi học
-Dạ
Thế rồi ôg sếp cũg đi làm. Mà lạ thật,thườg thỳ nhà giàu họ hay mướn ng giúp việc nhưng nhà này thỳ sao chẳng thấy. Nhìn con nhỏ tiểu thư này tôi biết nó ko làm đc gì ra hồn rồi.
Đang mãi mê suy nghĩ thỳ con nhỏ ở đâu lên tiếng
-Này sao còn chưa về,ở đây làm gì. Giọng nó chanh chua. Nếu ở trog hoàn cảnh của tôi chắc các bạn ko kiềm chế nổi rồi. Nhưg cũg vì đồng tiền,tôi phải nhẫn nhịn thôi. Nếu bây h ko làm ở đây thỳ tôi biết đi đâu đây,chưa kể tôi lại làm gđ chú tôi bùn nữa
-Dạ ba cô chủ thuê tôi chở cô đi học. Tôi bắt đầu làm từ ngày hôm nay
-Tôi mà phải đi với loại ng như cậu á. Nhìn lại mình thử đi. Haha. Con nhỏ nói câu nào tôi ứa máu câu đó. Nhưng trời ơi! Tôi phải làm sao đây,tiền đối với tôi bây giờ quá quan trọng. Nghĩ về gđ dì,về tươg lai của tôi. Nó xám xịt quá.
-Dạ nếu cô chủ ko thích thì tôi cũg chẳg biết làm gì cho cô vừa lòng hết. Tôi đến đây chở cô chủ đi học chứ có làm gì ảnh hưởg tới cô chủ đâu sao lại nói nặng lời vậy
-Loại như mày. Nó lại chanh chua. Thôi ngồi đó đúng 12h chở tao đi học
Tôi ko tl lại. Một đứa con gái nhà giàu,xinh đẹp mà miệng lại nói ra nhữg lời lẽ vô học đó thỳ ko đáng để tôi tôn trọng. Nếu ko vì chú tôi,vì tiền bạc,tôi đã nghỉ rồi. Một thằg ko trình độ như tôi kiếm đc côg việc như này là đã nằm ngoài ước mơ rồi. Tôi còn nhớ lời dì tôi dặn "muốn người ta tin tưởng,trọng dụng thỳ mình phải biết thủ phận,biết nhẫn nhịn con à". Câu nói đó đã đi theo tôi đến suốt cuộc đời cuộc đời các bạn ạ
Đang suy nghĩ thỳ tôi thấy con nhỏ đã thay đồ xog từ lúc nào rồi.
-Này cậu chạy ra ngoài đườg xxx mua cho tôi phở. Nhanh ko tôi trễ học thỳ cậu sẽ bị đuổi
Tôi ko tl nhỏ. Quay lưng định dắt xe ra mua cho con thỳ nó lại nói với cái giọng đanh đá quen thuộc
-Tôi đã nge ba tôi nói cậu sẽ ở đây đúng ko. Muốn ở đây thỳ phải biết điều. Rõ chưa. Haha
Tôi vẫn ko tl. Ko biết mình sẽ chịu đựng đc bao lâu đây. Rồi những ngày tháng tiếp theo tôi sống thế nào đây
Tôi dắt xe đi mua phở cho nhỏ. Tìm đườg xxx mà mất tới 15p. Đem về đợi nhỏ ăn xog thỳ tôi chở nhỏ đi luôn. Bụng đag biểu tình rầm rộ nhưg tôi chẳng còn tâm trí đâu mà ăn nữa
Rồi tôi chở nhỏ tới trường. Trường cách nhà nhỏ cũng ko xa,tầm 10p đi xe máy. Đỗ nhỏ xuống tôi quay xe về,định bụg kiếm gì ăn cho đỡ đói. Ngày đầu đi làm thật tẻ nhạt,chán nản. Nhưng buổi chiều tan học hôm đó...
More about

Thằng Nhóc nghèo và cô tiểu thư đanh đá - Chap 2

Người đăng: Unknown

Chap 2: Ngày thứ 2 kinh hoàng
Sáng thứ 2 tôi dậy thật sớm,1 phần háo hức vì sắp đi làm,phần khác ko muốn ngày đầu đi làm bị ngta rầy. Nhưng người tính sao bằng trời tính.
Tôi vscn,ăn ság xog xuôi,chọn bộ thiệt đẹp để ra mắt chủ nhà. Nói vậy thôi chứ tôi mặc áo sơmi với cái quần jean mua lúc tết. Ko đẹp nhưng miễn nó sạch sẽ là đc. "Đói cho sạch rách cho thơm" mà. Đúg 7h chú tôi chở tôi qa nhà ôg sếp như đã hẹn. Mất khoảng 20p chạy xe thỳ đến,cũg khá xa xo với nhà chú tôi. Trước mắt tôi là 1 căn biệt thư lộg lẫy,nguy nga tráng lệ mà 1 thằng như tôi có mơ cũg ko với đc. Thật sự tôi chưa thấy 1 ngôi nhà nào đẹp như thế này. Tôi nói cho vui vậy thôi chứ lúc này tôi đâu còn tâm trí để nghĩ về cái đẹp nữa đâu. Bây h tôi chỉ muốn làm sao có thật nhiều tiền để trag trải cuộc sốg thôi. Nhưg sau này tôi mới biết rằng tiền ko bao giờ mua đc tất cả.
Tôi với chú bước vô nhà thỳ đã thấy 1 ng đàn ôg đứg tuổi,sang trọg đag ngồi uống trà. Tôi đoán đây chính là ôg sếp mà chú tôi đã nói. Thấy 2 chú cháu tôi đi vô,ôg sếp lên tiếng
-À chú T đó hả,đến sớm vậy. Ngồi đi cháu. Nói rồi ổg nhìn qua tôi
-Dạ e tranh thủ đến sớm rồi đi làm luôn. Đây là thằng cháu e. Hôm nay e dẫn cháu qua để nhận việc. Chú tôi nói với giọg kính trọg,đúng là nói với sếp thì có khác
-Đc rồi. Nói xog ổg nhìn qua tôi
-Cháu tên gì,năm nay nhiêu tuổi rồi
-Dạ con tên S năm nay con 17t
-Ừm. Bác vào thẳg vấn đề luôn. Bác muốn nhờ con đưa đón con gái bác đi học,tiện thể giám sát nó giúp bác. Tiền lươg sẽ là 3tr,cháu sẽ ở đây luôn,nếu làm tốt bác thưởg thêm,cháu cứ yên tâm
-Dạ con biết rồi. Con hứa sẽ cố gắng
-Ừh.vậy thỳ đc. Trâm ơi xún đây ba biểu.
Trời. Thỳ ra tôi phải làm xe ôm cho 1 đứa cgái. Mà lại là con nhà giàu. Ko nằm ngoài dự đoán. Trên cầu thag đi xuốg là 1 đứa cgái da trắng,mặt xinh,mặc bộ đôrêmon nhưg gươg mặt vẫn còn đag ngái ngủ. Nó trả lời ba nó bằng giọg điệu rất xấc xược
-Chi vậy ba. Con đag ngủ có chuyện chi lúc khác nói cũg đc mà. Nó đưa tay lên dụi mắt. Trời,đi ngủ mà trag điểm như đi dạ hội. Đúng là tiểu thư
-Hôm nay S sẽ thay ba đưa con tới trườg. Nhớ phải đàg hoàg ko đc quậy nge chưa. Ôg sếp nói với nó
-Trời. Thằng này á. Nó nói xog thỳ liếc mắt qa tôi. Ánh mắt đó tôi phải nói là nó rất khinh tôi. Nhưng vì côg việc,vì hoàn cảnh và trên hết tôi đã quá quen với nhữg sự khinh thường này rồi. Ngay từ nhỏ tôi đã bị đám bạn chọc ghẹo là con ko cha,con rơi,nhưg tao vẫn hơn bọn mày ở cái chữ người đó
-Này con nc kiểu gì vậy. Ôg sếp
-Dạ ko sao đâu chú. Tôi lên tiếng. Tôi biết nếu mún yên với cô tiểu thư này thỳ chỉ có cách chịu đựng thôi. Nhưg con nhỏ thỳ đc nước lấn tới
-Có quyền gì ở đây mà lên tiếng. Làm thuê mà bày đặt hả. Nói xog nhỏ quay lưng đi lên lầu luôn
Tôi lúc này đã sôi máu rồi. Nghèo thỳ đã sao chứ. Cô giàu thỳ đc gì. Tiền ư? Thật sự tôi chẳg mún làm nữa đâu nhưg nhìn thấy ng chú bên cạnh tôi lại ko dám làm chú thất vọng. Tôi im lặng. Chỉ im lặng mới làm tôi nguôi ngoai thôi
-Con đừg để ý tới nhữg gì nó nói. Mẹ nó nuôg chiều qúa nên nó vậy đó. Thôi con ở đây chơi chiều giúp chú chở nó đi học. Chiếc xe máy ngoài sân đó con cứ lấy mà đi
-Dạ. Con biết rồi
-Cố gắg làm nge con. Thôi chú đi làm. Chú tôi vỗ vai tôi. Nói xog chú quay qa ôg sếp
-E đi làm luôn a. A ko lên cty hả
-Chú đi trước đi. Tí a lên sau. Chào chú
-E chào a.
Ngày đầu tiên nhận việc quả thật chẳg như mơ. Và buổi chiều hôm đó,suýt chút nữa...
More about

Thằng Nhóc nghèo và cô tiểu thư đanh đá - Chap 1

Người đăng: Unknown

Câu chuyện mình sắp kể sau đây là cuộc đời của thằg bạn thân mình. Vì 1 số lí do nên nó nhờ mình viết lên đây để tâm sự. Trog truyện mình sẽ xưng "tôi" cho mọi ng tiện theo dõi
Tình trang: đang viết

Chap 1: Ngã rẽ
Tôi sinh ra đã là 1 đứa trẻ bất hạnh. Cha mẹ tôi đã ra đi vĩnh viễn sau 1 vụ tai nạn giao thôg. Lúc đó hình như tôi chỉ mới 5 tuổi. Tôi đc gđ nhà dì nuôi nấng,cho ăn học. Nhưg vì hoàn cảnh tôi chỉ học tới lớp 10. Chú tôi thì lươg 3 cọc 3 đồng,dì đi làm côg nhân lại thêm đứa con dại 4 tuổi thì cuộc sốg vốn đã khó khăn nay lại càg vất vả hơn. Tôi hiểu điều đó nên chưa bao giờ tôi đòi hỏi hay chê bai 1 thứ gì hết.
Tôi-1 thằg con trai 17t ko bằng ko cấp thì làm đc gì đây. Tôi thấy mình vô dụng quá. Cuộc sốg thì ngày càg khó khăn,bé Bi-con dì thì đến tuổi đi học,gánh nặng tiền bạc đã nặng nề nay còn chồng chất thêm. Giá như ko có tôi thì gđ dì đâu đến nỗi... Tôi muốn tìm việc làm để giúp gđ dì nhưg 1 thằg ko trình độ như tôi thì làm đc gì. Thế nhưng dường như ôg Trời chưa lấy đi của tôi tất cả. Tôi còn nhớ như in cái buổi chiều hôm đó
Hôm đó mới ngủ trưa dậy, tôi bước ra khỏi phòng thì đã thấy chú với dì ngồi ở nhà trên. Nhìn nét mặt 2 ng thỳ tôi đoán là chuyện rồi.
-S này,chú có chuyện muốn nói với con
-Dạ. Tôi nge giọng chú rất nghiêm túc
-Con thấy đó chú với dì đi làm thỳ đồg lươg eo hẹp,bé Bi thì đến tuổi đi học,con thỳ cũg đã lớn. Gđ ta ko thể sốg như thế này đc. Chú đã tìm đc việc làm cho con nhưg chú ko biết con có đồng ý ko
-Dạ. Vậy thỳ tốt quá rồi chú. Nếu giúp đc gđ thỳ con làm hết. Tôi như mở đc nút thắt trog lòg bấy lâu nay
-Ừm. Ôg sếp chú có đứa con đag học trug học. Ôg bà thỳ hay đi côg tác,ko ai đưa đón e nó.
-Dạ việc đó thỳ con làm đc mà. Chú yên tâm
-Nhưng... Giọng chú tôi ngập ngừng
-Sao vậy chú
-Con phải qua ở luôn nhà ngta để quản lí con giúp ổng luôn
Thật sự tôi ko biết phải làm sao hết. Ba mẹ đã bỏ tôi đi, giờ chẳg lẽ bắt tôi phải xa luôn nhữg ng thân cuối cùng trog đời thỳ sao tôi sốg đc. Thế nhưg nếu ko làm thỳ sao giúp gđ chú đc đây. Nhưg rồi tôi cũg quyết định,quyết định mà sau này tôi chẳg biết nó đúg hay sai nữa
-Dạ. Miễn gì giúp đc gđ là con làm.
-Ừm thôi tắm rửa ăn cơm con. Thứ 2 chú dắt qua cho con nhận việc. Cố gắg mà làm cho tốt nge con
Trog đầu tôi lúc này ngổn ngang những suy nghĩ. Ko biết cuộc đời này rồi sẽ đi về đâu đây.
Thứ 2 rồi cũg đến,1 buổi ság đẹp trời nhưg kinh hoàng...
More about