Thằng Nhóc nghèo và cô tiểu thư đanh đá - Chap 11

Người đăng: Unknown on Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

Chap 11: Gặp lại nạn nhân
Tôi đang nằm gục đầu xún bàn thỳ có ai đó lay lay vai tôi. Vừa ngất mặt lên thỳ tôi đứng hình lun
-Ơ. E à ko
Trước mặt tôi là người cgái hôm đó. Cô gái đó thấy tôi như vậy thỳ
-hihi. Còn nhớ mình hả
Tôi lúc này vẫn còn đang hồn vía trên mây. Miệg lắp bắp
-E à ko(tôi định xưng e nhưg nghĩ học cùg lớp nên thôi) bạn là... là...tối hôm đó hả
-Hihi. Nhớ mình lun hả. Mình có bắt đền đâu mà nhìn bạn kìa.hihi
Chắc các bạn còn nhớ cái đêm tôi ngâm thơ ngoài đườg rồi tôi tôg vào 1 cô bé. Vâng. Cô bé đó đang đứng trước mặt tôi đây.
-tại mình bất ngờ quá. Bạn là Ngọc Lan đúng ko
-ủa sao bạn biết hay vậy
Tôi định kể lại chuyện thấy bảng tên trên áo của nhỏ nhưng dài dòng quá nên thôi. Sẵn nhỏ đag mặc áo dài có bảng tên,tôi vớ vào đó luôn
-bảng tên của bạn kìa. Mình là
-hihi. Mình biết rồi. Là S đúng ko
-ừ. Mà tối đó L về có bị gì ko
-L đi đc 1 đoạn thỳ tư dưng xe k chạy đc nữa nên đành dắt bộ về lun. May là cũng gần đến nhà rồi
-dù sao S cũng xl nge
-ko sao mà. Trùng hợp quá S nhỉ.hihi
Đang nc với nhỏ L thỳ nhỏ T đi vào. Thấy vậy nhỏ đi tới chỗ tôi
-Chà mới vô lớp mà đã tán gái rồi a S nhỉ
-đâu có đâu.a có tán ai đâu
Đang nói thỳ nhỏ L chen vào
-N này. Đừng chọc S nữa. Mà sao N gọi S bằng a
-A iu N mà. Giỡn đó ảnh lớn hơn mình 1t
-ủa vậy hả. Nhỏ L tròn mắt nhìn tôi
-Mà sao 2 ng biết nhau vậy. Nhỏ N vẫn ko chịu buông tha. Ko thể để nhỏ N hiểu lầm nữa tôi kể lại hết việc đêm hôm đó cho nhỏ N nge. Vừa nge x0ng thỳ nhỏ đã thốt lên
-à. Thỳ ra cô bé a nói tối đó là L đây hả. Vậy a có muốn biết điều này ko
-gì vậy e. Tôi thắc mắc ko biết lại gặp chuyện gì nữa đây
-L là e họ của e đó
-Hả?
Cả 2 cùng nhìn tôi cười. Ko ngờ lại trùng hợp đến vậy. Nhữg ngày thág tiếp theo của tôi chắc đau khổ lắm đây.
-coi chừng 2 chị e tui đó.hihi. Nhỏ N dọa tôi.
Cùng lúc đó thỳ tiếng trống vang lên,2 nhỏ cũg đi về chỗ lun. May quá,chớ đối diện với 2 bà la sát này chắc chết mất.
Lúc này con nhỏ ngồi cạnh tôi cũng đi vào,trên tay cầm bịch nước với cái bánh. Côg nhận con gái thỳ ăn hàng là số 1. Nhỏ này nhìn qua cách ăn mặc thỳ biết là con nhà giàu liền. Đã vậy đi học còn trang điểm nữa. Bản chất con nhà giàu chắc cũng đanh đá chảnh chọe thôi. Loại này ko nên dính dáng vô làm gì cho mệt.
5p sau thỳ cô giáo đi vào. Tiết tiếp theo của tôi là môn tiếng Anh. Môn này thỳ tôi cực kì gét. Ko phải tôi dốt môn này mà vì quan điểm của tôi là tiếng Việt học chưa xog mà đi lo tiếng Anh. Thời buổi này muốn làm gì cũng phải có bằng tiếng Anh. Thật là khổ. Và giống như những kẻ gét môn tiếng Anh khác,tôi dành phần lớn thời gian là nhìn ra cửa sổ ngắm cảnh,nghĩ ngợi. Cuộc sốg thật thú vị,cô bé bị mình đâm xe ai ngờ giờ lại học chung lớp,còn là e họ của nhỏ N nữa. Đúng là trái đất tròn. Đang mải mê snghĩ thỳ bỗng tiếng cô gọi tôi
-cậu ngồi bàn cuối tổ 1. Đag h học mà cậu nhìn ra cửa sổ là sao. Coi thườg môn tôi phải ko
-dạ ạ ạ e e e. Chết rồi. Ngày đầu mà đã gặp xui xẻo rồi
-cậu là học sinh mới đúng ko
-dạ. E thề với cô là h cô có hỏi gì e cũng dạ hết
-mới đi học mà đã vậy rồi hả. Cậu cho tôi biết áo mưa dịch ra tiếng Anh là gì
Bà cô hỏi vậy thỳ chẳng khác nào giết tôi. Nhỏ tới h có biết từ áo mưa trog tiếng Anh là gì đâu. Mà bà cô này cũng quái,đang ko lại nhắc đến áo mưa,mưu đồ gì đây. Tôi đang bí thì trog cái khó nó ló cái khôn. Áo là cloth,mưa là Rain. Vậy áo mưa là
-À dạ thưa cô là Cloth rain
Tôi vừa nói xog thỳ cả lớp cười nức nẻ. Nhỏ N quay xún nhìn tôi che miệng cười. Nhỏ L thỳ gục xún bàn,chắc là đang nín cười đây. Bà cô thỳ cũg ko nhịn đc cười
-cậu thôg minh đó. Tôi cho vô sổ đầu bài để cậu nhớ. Lần sau ngồi học nhớ chú ý
Cả lớp thỳ vẫn chưa hêt cười. Tôi ngớ người chẳng hiểu gì hết. Nhưng lạ thay nhỏ ngồi cạnh tôi thỳ lại ko cười. Đưa đôi mắt buồn hướg ra cửa sổ hay nhìn tôi thỳ tôi cũg ko rõ nữa. Chỉ biết rằng ng con gái này,những ngày tiếp theo ko giốg như những gì tôi nghĩ...
Tan học,nhỏ bên cạnh dọn dẹp sách vở đi ra thật nhanh. Trời,làm gì quíu quắn dữ vậy. Nhỏ T thỳ đi xún chỗ tôi ko quên đá đểu
-Về thôi S cloth rain. Haha
-mà sao e với đứa cười a
-tại a giỏi quá mà
Sau khi nge nhỏ T gthích thỳ tôi mới hiểu. Tôi khôn lỏi quá,lấy 2 từ ghép lại nên thành trò cười cho lớp lun.
-thôi ko giỡn nữa. Tí a về trước đi e đi với bé L mua ít đồ. Tí e về sau
-vậy đâu đc e. Ba e dặn a là phải đưa e về. Đó là côg việc của a mà. Lỡ e có chuyện gì thỳ sao
More about

Thằng Nhóc nghèo và cô tiểu thư đanh đá - Chap 10

Người đăng: Unknown

Chap 10: Ngày đầu đi học lại
Tôi về tới nhà,vừa dừng xe thỳ đã thấy con nhỏ T đứng trước cổng,khoanh tay nhìn tôi.
-A đi đâu sớm vậy
-A về nhà dì có chuyện đó mà
-Sao đi ko nói e biết.
-À a thấy e đang ngủ nên ko a ko gọi. Với a về liền mà. A xl nge
-Mà a về nhà có chuyện gì vậy
-A nói dì vụ đi học lại đó e
-Rồi sao a?
-Chú dì a đồng ý rồi e. Tí a gọi cho ba e đây
-Thật hả a. Con nhỏ tròn xoe mắt nhìn xinh cực
-Ừ. Thật mà
-Hay quááá. Con nhỏ hình như hơi quá khích,vỗ tay bốp bốp. Tôi đi học mà con nhỏ vui vậy sao. Khó hiểu thật
-Thôi chỗ a dắt xe vô nhà nè. Vô vscn đi tiểu thư. "thơm" quá đi
-Xíííí. Coi chừng tui đóó. Nhỏ nguẩy mông đi vô nhà. Điệu bộ nhỏ như vậy ở lâu chắc tôi dễ...
Tranh thủ nhỏ đang vscn,tôi gọi cho ôg sếp. TítTít. 2 giây sau thỳ ôg sếp nge máy
-S hả. Bác nge đây. Có chuyện gì vậy cháu
-Dạ con hỏi dì chú chuyện đi học,họ đồng ý hết rồi bác
-Ừ vậy tốt rồi,để bác sắp xếp. Bé T sao rồi con
-Dạ. Bé T vẫn đi học bt đó bác.
-Ừ. Rán lo e giúp bác
-Dạ. Con chào bác
-Hùùù. Thì ra nhỏ T,làm tôi hết hồn
-Hết hồnn. Tôi chọc lại nhỏ nhưg thật ra thỳ giật mình thật
-Hihi. A mới nc với ba e hả.
-Ừ. A mới kể tội e cho ba e nge đó
-A dám... Vừa nói con nhỏ vừa săn tay áo lên
-á á tha a. A giỡn mà. A nói ba e chuyện đi học đó
-Ba nói sao a.
-Ba e nói để sắp xếp rồi mới nói lại a. E đói chưa ăn gì a mua cho
-Thôi a chở e đi ăn lun đi. Ở nhà chán lắm
-Ừ. Vậy thay đồ đi rồi đi e
-A đợi e tí. À tí đi mua sách vở cho a lun
-ủa sách vở gì e?
-thì sách vở lớp 10 chứ gì a. Mua để đi học chứ. Công nhận cgái chu đáo thật.
-à. Đúng rồi,a quên mất. Mà tí mua vở thôi e,ở nhà a còn bộ sách lớp 10 đó e. E thay đồ đi
Con nhỏ lần nào thay đồ cũng 15p. Tôi đói sắp xỉu bụng biểu tình dữ dội mà nhỏ thỳ vẫn chưa xuất hiện.
-Công chúa đã trở lại. Hihi
-Và xấu thảm hại. Tôi troll nhỏ. Và hậu quả thỳ ngay tức khắc. Nhỏ bay tới đấm đá tôi túi bụi
-Á á a xl a xl. Công nhận đau thật
-Cho chừa cái tội chọc e. Xííí
-Thôi thôi a thua. Mà côg nhận con nhỏ xinh thật,hôm nay mặc cái áo thun trắn quần jean lửng mang giày cỏ. Ngày nào cũng vậy chắc tôi...
-Coi chừng e đó
-Thôi đi thôi e
Tôi dắt xe ra,khoá cổng cẩn thận. Con nhỏ đòi đi ăn phở tiếp. Nó nghiện phở thật rồi. Chiếc xe dừng lại ở cái quán quen thuộc,tôi với nhỏ bước vào mà ai cũg nhìn. Tôi đtrai đến vậy ư?. Tôi gọi 2 tô. Đang ăn thỳ có đt của ôg sếp
-Dạ con nge đây bác
-Bác sắp xếp xog rồi đó. Thứ 2 con đi học đc rồi
-Dạ. Vậy hả bác. Con cảm ơn bác
-Ừ rán học với lo bé T giúp bác. Vài ngày nữa bác mới về đc. Thôi chào con
-Dạ con chào bác. Tôi vừa cúp máy thỳ bé T đã hỏi
-Sao rồi a? Có đc ko
-K e ơi. Ko đc rồi. Tôi giả vờ làm mặt buồn
-sao vậy a. Ko hiểu sao con nhỏ cũng buồn luôn. Trôg mặt nó thảm lắm. Thôi ko chọc nhỏ nữa
-Ko đc vì quá đc mà. Hehe
-A... Nhỏ làm mặt dỗi
-Thôi ăn đi nàng. Nở hết rồi kìa
-K chơi với a nữa. Nhỏ cúi xuốg lấy đũa dằm dằm tô phở như đứa bé dỗi mẹ
-Thôi a xl mà
-Đền đi.
-Đền sao e
-Đút e ăn đi. Nhanh. Nhỏ làm vậy chẳg khác nào giết tôi
-thôi đôg người này mà e chơi ác quá
-ko thỳ e gọi ba nhaaa. E gọi nhaaa a
-á đừng. A đút a đút
-hihi. Măm măm
Vậy là sáng hôm đó chúng tôi thành cái rốn của vũ trụ
More about

Thằng Nhóc nghèo và cô tiểu thư đanh đá - Chap 9

Người đăng: Unknown

Chap 9: Buổi tối ấm áp
Sau cuộc trò chuyện với con nhỏ,tôi thấy mình bấy lâu nay ích kỉ quá,luôn nhìn vẻ bề ngoài của nhỏ mà có định kiến suy nghĩ ko hay về nhỏ. Mặc dù mang bên ngoài vỏ bọc đanh đá chanh chua nhưng tôi hiểu bên trog nhỏ là con người cô đơn,khát khao tình cảm. Tôi đã trải qua quá nhiều thứ nên hiểu,1 con nhỏ yếu đuối như vậy sao mà chịu đựng nổi.
Nghe lời tôi nhỏ bước đi tắm. Tôi ngồi ở ghế đợi,20p sau thỳ nhỏ mới ra. Đợi cgái tắm quả là kinh hoàng. Nhỏ đi ra vừa lau tóc vừa nói
-A đi mua phở chỗ cũ cho e nha
-E ăn phở hoài ko ngán hả
-Dạ ko. Em thích phở chỗ đó lắm.
-Ừ e đợi a tí
Thế là tôi lại xách xe đi mua phở cho nhỏ. Ko biết quán đó có bỏ bùa mê thuốc lú gì ko mà sao nhỏ ghiền ghê vậy ko biết.
Tôi chạy xe ra đường xxx mua cho nhỏ. Lúc này trời sang thu nên ko khí trong lành,mát mẻ thật dễ chịu làm tôi nổi hứng thi sĩ:
a biết thu về mang hơi giá
Và thật ấm lòng nếu e nói yêu a
A gửi nỗi buồn trong chiếc lá
Thu biết a buồn cho lá rơi
Đang thả mình lơ lửng giữa trời thu thì "ầm". Tôi đâm sầm vào 1 chiếc xe điện từ trog hẻm chạy ra. Tôi chạy chậm nên cũg ko có gì nghiêm trọng xảy ra. Nạn nhân của tôi thỳ ngã xuống đường bị chiếc xe đè lên. Tôi vội chạy đến đỡ thỳ ôi trời. Trước mặt tôi là 1 cô bé xinh cực kì nhưng khuôn mặt thỳ vẫn chưa đc dãn ra vì nhăn. Cô bé mặc đồng phục học sinh,tôi nhìn bảng tên trên áo thỳ thấy Ngọc Lan lớp 10/1
-E có bị sao ko. A xl a ko cố ý
-E ko sao đâu. A đỡ giúp e dậy với
-A xl nge. E về đc ko để a đưa về
-Ko sao đâu a. E về đc
-Ừm a xl nhiều nhé
Con nhỏ ko tl mà đi luôn. Thôi vậy cũng may rồi,lỡ xui đụng phải mấy con tiểu thư nhõng nhẽo thỳ khổ. Trong cái xui cũng có cái may. Sau lần này tôi cạch tới già,ko dám ngâm thơ ngoài đường nữa.
Chết,còn phải đi mua phở cho nhỏ T nữa. Nãy h trễ mất 20p rồi. Tôi phóng xe lên đườg xxx mua 2 gói. Về đến nhà dắt xe khóa cổng cẩn thận,tưởng đâu con nhỏ sẽ mắng tôi nhưng
-T ơi. A mua phở về rồi này
Ko thấy ai tl hết. Tôi gọi thêm lần nữa
-T ơi T
Vẫn ko có ai tl. Con nhỏ đi đâu đc ta. Trước khi đi mua phở tôi đã khóa cổng rồi mà. Hay la con nhỏ đang ở trên lầu cũng nên. Tôi chạy lên phòng nó,tôi đoán là vậy vì căn phòng này gọn gàng thơm tho lắm cũng ko thấy nó đâu. Phòng bên cạnh cũng ko có. Tôi gọi thêm lần nữa
-T ơi T
Vẫn ko thấy ai tl. Chợt tôi nhìn ra phía ban công thỳ thấy có bóng người ngoài đó. Thỳ ra là nhỏ T. Nó đứng đây mà nãy h tôi gọi ko tl. Ko lẽ con nhỏ giận tôi vì đi mua lâu quá sao. Tôi đi lại phía nhỏ
-E ở ngoài này nãy h hả,sao a gọi ko thấy e tl
Nhỏ ngoái mặt lại nhìn tôi,2 dòng nước mắt lăn xuống. Nhỏ khóc. Chẳng lẽ vừa nãy lúc tôi đi đã xảy ra chuyện gì sao.
-E sao vậy,có chuyện gì hả e. Tôi lo lắng hỏi nhỏ,lỡ k may có chuyện gì xảy ra thỳ ôg chủ mắng tôi chết. Nhỏ đưa tay quệt nước mắt
-E thấy a đi lâu quá,tưởng a gặp chuyện gì trên đườg
Thỳ ra là con nhỏ lo cho tôi. Sao nhỏ lại lo cho tôi nhỉ. Tôi có đi luôn đâu. Nhưng sao nge nó nói mà trog lòng tôi thấy ấm áp vui vui. Trước h ngoài chú dì,chưa ai quan tâm lo lắng cho tôi như vậy hết
-A xl lúc nãy a gặp chuyện trên đườg nên a về trễ. E nín đi a có đi luôn đâu mà
-Chuyện gì vậy a
Thế là tôi kể hết chuyện lúc nãy cho con nhỏ nge. Nge xog ko những nó nín mà còn phá lên cười
-haha. Đáng đời nge thi sĩ đường phố.haha
Trời con nhỏ thay đổi cảm xúc nhanh thật. Mới khóc đó mà... Đúng là "vừa khóc vừa cười ăn 10...". Nói đùa vậy thôi nó mà nge đc chắc tôi mất việc quá.
-a bị vậy mà e còn cười nữa
-e đùa tí mà. Mà a có sao ko. Lần sau đi đứng cho cẩn thận đó
-ừ a ko sao hết. Xún ăn phở ko thỳ nước nguội hết h e.
-e chưa đói đâu. Lúc nãy k thấy a về e lo lắm
Trời. Con nhỏ lo cho tôi thật sao.
-e khùn quá. A ko sao đâu mà. Tôi bất ngờ qá nên ko biết nói gì hết
-a S này
-sao e?
-E... À mà a cũng biết làm thơ hả
Hình như con nhỏ định nói điều gì đó nhưng rồi lại lảng sang chuyện khác. Tôi hiểu nên cũng ko hỏi gặng
-ừ. Khi buồn thì a hay làm thơ lắm
-a đọc cho e nge đi.
-Thôi thơ a dỡ lắm. Với a viết toàn về xã hội ko à. Ko có thơ tình đâu mà đọc cho e nge
-Kệ. Bài gì cũng đc a đọc e nge đi
-Ừ. A đọc 1 đoạn thôi nge e. Bài này hơi dài. A viết khi tình cờ gặp 1 cậu bé bán vé số trên đường
-Ừm a đọc đi
Một cuộc sống thiếu bao niềm thương mến
Cha mẹ e giờ đã ở nơi nào
Ko tình thươg e bơ vơ kiếm tìm
E buồn đau e hát với con tim
Thật hạnh phúc nếu e đc che chở
Nhưng buồn thay cuộc sống chẳng ai cần
E vẫn đi dù tươg lai mịt mờ
E vẫn đi dù biết chẳng ai chờ
-A làm thơ hay quá.
-A làm cho vui thôi mà e. Có gì đâu
Bất chợt con nhỏ lại khóc
-E thấy trên cuộc đời này còn nhiều mảnh đời khó khăn quá. Có nhiều đứa trẻ lang thang kiếm sống lắm a. E ước mình có thể giúp đc họ thì tốt biết bao
-K sao đâu e. E nghĩ đc như vậy là rất đáng trân trọng rồi
-E nhìn lại cs của mình,tuy ko khổ cực như ng khác,đc ăn no mặc đẹp nhưng gđ e lại ko đc hp,xum họp như ngta. Huhu
Con nhỏ lại khóc. Chưa lúc nào tôi thấy thươg nhỏ như bây h. 1 đứa cgái yếu đuối như vậy mà chịu đựng chuyện này biết bao trời thỳ thật là bản lĩnh,đáng để ngta khâm phục
-E nín đi. A hiểu mà. A mồ côi cha mẹ từ nhỏ nên a biết nỗi đau của sự mất mát. Nhất là đối với nhữg ng thân yêu quý nhất của mình. E nín đi. E phải mạnh mẽ lên. E phải sốg vì ba e,vì tươg lai của e nữa.
Tôi ôm nhỏ. Ko biết sao tôi liều vậy nữa. Lúc đó con tim tôi bắt tôi làm như vậy.
-Dạ. E cảm ơn a nhiều lắm. A hứa với e 1 chuyện đc ko
Tôi thả nhỏ ra. Lúc này áo tôi đã ướt đẫm vì nhỏ khóc nãyh
-Ừm. E nói đi. Chuyện gì a cũng hứa hết. Miễn e đừng buồn nữa là đc
-A hứa sẽ luôn qtâm,chia sẻ với e như vậy hoài lun đc ko
-Chắc chắn rồi nhóc
Nhỏ ko tl mà mỉm cười. Luôn là vậy nhé e
-Thôi xún ăn phở đi e. Chắc nguội hết rồi xún a hâm lại cho
-Dạ. À tối nay a phải kể chuyện cho e ngủ đó
-A có biết kể chuyện đâu.
-A mới hứa đó mà. Huhu. Nhỏ giả bộ khóc,đưa tay lên dụi mắt nhìn dth lắm
-Thôi đc rồi cô nươg. Thua cô lun
-Hihi. Vậy mới đc chứ
Tôi dự định sẽ kể chuyện ma cho nhỏ nge nhưg đó có lẽ là quyết định dại dột của tôi ...
Tôi với nhỏ xún nhà ăn tối. Người tôi rít ráy khó chịu quá,đã 2 ngày ko tắm rồi còn gì nên tôi nói con nhỏ ăn trước
-E ăn trước đi a đi tắm rồi ăn sau
-Dạ. A đi tắm đi
-Ừ mà để a hâm nước lại đã. Để nãy h nguội ngắt rồi nè
-Dạ thôi để e tự làm đc rồi. A đi tắm đi
-E làm đc ko đó. Lỡ có chuyện gì ba e la a chết
-E làm đc mà a đừng có coi thường e. E còn biết nấu ăn nữa đó nhưng mà ko đc ngon thôi.hihi
-Trời. Vậy cũng nói cho đc. A đi tắm đã e ăn trước đi
Nói rồi tôi mở ba lô lấy quần áo đi tắm. Ở nhà dì tôi thường có thói quen tắm xog ở trần cho mát nhưng h ở với nhỏ này thỳ ko đc rồi. Làn nước mát lạnh thật sảng khoải. Tôi thấy tỉnh táo hơn hẳn. Nghĩ lại thấy mình may mắn thật,có đc 1 côg việc tốt,gặp những con ng tốt bụng. Tuy ko kiếm đc nhiều tiền cho gđ nhưng như vậy cũng là 1 giấc mơ rồi.
Tôi tắm xog đi ra thỳ thấy nhỏ vẫn ngồi đó. Gói phở vẫn còn trên bàn. Sao con nhỏ ko chịu ăn nhỉ? Hay chán phở thèm cơm rồi
-Ủa sao e ko ăn
-E đợi a ra ăn cho vui chứ ăn 1 mình buồn lắm. Ở nhà e toàn ăn 1 mình ko à. E muốn biết cảm giác của 1 bữa cơm gđ.
Bữa cơm gđ? Ý nhỏ là sao. Ko lẽ nhỏ đã coi mình là người nhà của nhỏ
-ừm. Để a hâm nước lại rồi 2 ae mình ăn nha
-Dạ. Con nhỏ ngoan thấy sợ lun
Tôi mở bếp hâm 2 tô nước. May là phở riêng nước riêng chớ ko nãy h nó nở chẹt bẹt rồi
-Phở tới rồi đây. Ăn đi cho nóng e
-Dạ
Nhìn con nhỏ ăn dth lắm. Chắc nãy h đói quá nên vừa ăn vừa húp trôg nhỏ tiếu cực kì. Đang ăn ngon lành tự dưng nhỏ ngước lên nhìn làm tôi mém té ghế
-Sao a ko ăn mà nhìn e hoài thế. Bộ e ăn xấu lắm hả. Huhu.
Lại giở trò nhõng nhẽo ra rồi
-Đâu có đâu. Giờ a ăn nè. E ăn từ từ thôi. Lúc nãy a bảo ăn đi thỳ ko chịu.
-Tại ngta thích... Mà thôi a ăn đi.
Tôi mới gặp đc 2 đũa thỳ nhỏ hỏi tiếp,nó ko muốn cho tôi ăn hay sao á. Chết đói chắc vui.
-A này,ba e nói chuyện đi học cho a biết chưa
-Ừ bác mới nói a hồi sáng. Mà sao vậy e
-Rồi a tính sao. Đi học với e cho vui. Ở trên lớp e chán lắm. E ko có bạn
-Cái đó thỳ a phải về hỏi ỳ kiến dì với chú a rồi a mới quyết định đc. Giờ mà đi học lại e khó khăn lắm e
-K chịu đâu. A phải đi học với e. Ko e méc ba...
-Thôi đc r từ từ a tính
-A nói rồi đó nge
-Ừ. Biết rồi tiểu thư. E ăn tiếp đi
Con nhỏ nhắc mới nhớ,ngày mai tôi phải về nhà gặp dì với chú mới đc. Thật ra tôi thích đi học lắm nhưng hoàn cảnh bây h thỳ...
-no quá a ơi. Rót dùm e ly nước đi
-Nè. Thôi đứg dậy để a dọn dẹp nè
-Thôi a để đó tí e dọn cho
-E lên học bài đi. Để a làm cho nhanh
-Đc mà. Sao a coi thường e gê vậy
Thế là tôi đành chịu thua nhỏ. Lỡ mà có chuyện gì thỳ chết tôi trời ơi
-Ừ.vậy thôi a mang đồ đạc lên phòng đã. Ba e nói a là cứ ở phòng ba của e. Mà nó nằm ở đâu vậy e
-Bên cạnh phòng e đó a
-Ừ a lên đã. Coi cẩn thận đó e
Tôi xách đồ lên phòng. Căn phòng rộng như này mà mình tôi ở thỳ thật thoải mái. Lại còn đc nằm nệm nữa. Chắc tối nay ngủ ngon lắm đây. Đang mai mê tưởng tượng thỳ "xoảng". Tôi giật mình chạy xuống thỳ ôi thôi 2 cái tô vỡ mảnh văng tung tóe dưới đất,nhỏ T thỳ nằm dưới đất ôm tay khóc. Con nhỏ hậu đậu này
-E có bị sao ko. Tay chảy máu rồi kìa. A đã nói để a làm rồi mà ko nge. Tôi bực mình mắng nhỏ. Ko biết sao tôi lo lắng cho nhỏ như vậy nữa
-Huhu. Nãy e đang bưng thỳ bị trượt chân
-Thôi nín đi,nhà e có ôxi già với băng gạt ko. Máu ra rồi nè
-Dạ ở tủ thuốc trên phòng e.
-Ừm để a đưa e lên phòng. A băng lại cho chứ ko để như vậy đc
Tôi dìu nhỏ lên phòng,mở tủ thuốc lấy bình ôxi già với miếng băng
-E rán đau xíu,hết liền à
-Thôi e sợ lắm. Huhu
-K sao đâu. A đếm tới 3 thỳ nhỏ ôxi già vô nha. 1,vừa nói 1 thỳ tôi đã nhỏ vô rồi.
-AAAA. Rát quá. A chơi ăn gian. Huhu
-thôi nín đi hết rát rồi nè. Để a băng lại cho
Tôi nắm tay con nhỏ,đây là lần đầu tiên tôi nắm tay 1 đứa cgái xinh xắn như vậy. Tim tôi đập thình thịch ko biết vì lí do gì nữa
-xog rồi đó e. Lần sau e phải cẩ...
Chưa kịp nói hết câu thỳ "chụt". Tôi thấy có cái gì đó mềm mềm,nóng nóng sượt qua má tôi. Tôi đứng hình. Nhỏ vừa hôn tôi ư? Nhỏ cuối xuốg ghé vào tai tôi
-E cảm ơn a vì tất cả
Tôi lúc này như bị á khẩu,mãi 1 lúc sau mới rặn ra đc 1 câu
-A...a...à thôi..e học...đi..a về phòng...đã
Vừa đứng lên định rút êm thỳ nhỏ kéo tay tôi lại
-Mai e mới học. A ở lại kể chuyện cho e nge đi
-A có biết kể chuyện gì đâu
Thật ra tôi còn ngại cái vụ lúc nãy nên ko dám đối diện nhỏ. Tôi đang e thẹn ư? Ghê tởm vãi
-A giỏi. A mới hứa với e đó mà. Mún e gọi ...
Ko thoát đc con nhỏ lắm chiêu này r
-Thôi đc rồi. Tí a kể chuyện ma cho nge. Sợ ko.
-No never.haha
-vậy đợi tí a xuống dọn dẹp đã
-Nhanh đó. E mà ngủ quên mai e xử a
Tôi đã ủ sẵn âm mưu để chơi khăm lại nhỏ rồi. Dọn dẹp hết đống mảnh vỡ lúc nãy,tôi vô toilet lấy cái khăn tắm màu trắng của tôi treo trog đó,trùm lên đầu,bước tới gạt cầu dao điện. Tôi nge tiếng nhỏ gọi trên phòng
-A S ơi cúp điện rồi hả a
Tôi ko tl. Phen này thỳ chết với. Tôi tiến tới cửa phòng nhỏ,đẩy cửa từ từ rồi ập vô
-ÁÁÁÁÁÁ. Con nhỏ la thất thanh ngồi xún khóc ngon lành. Nghĩ lại mình chơi cũg ác thật nhưng đang hay mà. Tôi hù tiếp
-Ta sẽ ăn thịt ngươi
Tưởg đâu con nhỏ hét tiếp ai dè nó đứng lên đá tôi 1 cái. Trời nhỏ hết sợ nhanh vậy. Tôi ko dám chọc nữa,chạy xún dưới bật cầu dao rồi chạy lên phòng nhỏ. Lúc này nhỏ đag đứng trước cửa phòng,tôi vừa chạy lên thỳ nhỏ lấy gối đập tôi tới tấp,vừa đập vừa hét
-Dám chọc ngta này
-Thôi thôi tha cho a đi. A giỡn mà.
Nhỏ vẫn ko chịu,cứ đập vô ng tôi. Ko biết lúc đó tôi nghĩ sao mà ôm nhỏ lun. Nhỏ sững người lại,mắt 2 đứa nhìn nhau,và rồi...
Tôi ko biết ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi ôm con nhỏ luôn. 2 khuôn mặt kề nhau,2 đôi mắt nhìn nhau. Và rồi... con nhỏ tát tôi 1 tôi 1 cái.
-Bỏ e ra đồ dê xồm
-A có cố ý đâu tại e đánh lì quá mà
Tôi vừa bỏ tay ra thì nhỏ lại đập tôi tới tấp.
-Thôi thôi a xl mà. Tha a đi
-K tha. Đồ dê xồm
-Thôi mà tiểu thư xinh đẹp tha a đi. Tôi giở giọng nịnh nọt,con gái mà đc khen thỳ ntn các bạn biết rồi. Đúng là hiệu quá tức thì
-A vừa nói cái gì? E nge ko rõ. Con nhỏ làm bộ vểnh tai lên
-Tha a đi bé T xinh đẹp,dth
-Là a nói đó nha. Con nhỏ chớp mắt lia lịa trôg gê vãi
-Ừ thỳ a nói nhưng mà a nói láo đó.haha
Tôi tưởg con nhỏ đánh tôi tiếp nhưng ko con nhỏ lại ngồi thụp xuống,giả vờ khóc. Tôi biết vì có thấy giọt nước mắt nào đâu
-huhu. Ko chơi với a nữa. Mai nghỉ việc nhaaaa. Con nhỏ kéo dài chữ "nha" nge mà lạnh sống lưng. Chơi ngu và hậu quả rồi đây.
-a xl mà. Đừng có đuổi việc a nge.
-hihi. E giỡn mà. Lêu lêu
-trời. Làm a hết hồn. Đúng là "vừa khóc vừa cười..."
-a vừa nói cái gì hảảả. Nhó nhéo tôi phát đau điếng người
-á á tha a. A có nói chy đâu
-Liệu hồn đó
-thôi e đi ngủ sớm đi. Mai còn dậy học bài. À có mún nge a kể chuyện ko
-Dạ thôi. A còn mệt mà. A ngủ sớm đi. A ngủ ngon
-ừ e ngủ ngon
Nói rồi tôi về phòng đi ngủ. Mệt rã rời. Mấy hôm nay chưa có bữa nào đc ngủ ngon. Tôi dự định ság mai về sớm gặp chú dì tôi để bàn về cái chuyện đi học. Tôi để báo thức 6h. Đêm đó tôi chẳng mơ thấy cái gì cả.
Reng reng reng! Tiếng chuôg báo thức inh ỏi. Tôi với tay tắt nhanh,lỡ con T giật mình thỳ khổ. Vscn xog,tôi dắt xe chạy về nhà dì. May quá,chú với dì vẫn chưa đi làm. Vừa thấy tôi vào,dì tôi đã hỏi
-ủa con đi đâu mà sớm vậy. Có chuyện gì hả con
-Dạ tại con nhớ dì với chú quá đó mà
-Thôi ôg tướg,tôi hiểu a quá mà. Có chuyện gì nói dì nge
-Dạ dì vô nhà con có chuyện muốn hỏi ý kiến của chú với dì
Tôi với dì bước vô nhà. Vừa lúc đó thỳ chú cũng từ trong phòng đi ra
-ủa thằg S,đi đâu sớm vậy con
-dạ con về đây có chuyện muốn hỏi ý chú
-nói chú nge coi
Tôi kể lại chuyện ôg sếp bảo tôi đi học lại cho dì với chú nge. Vừa dứt lời thỳ chú tôi đã nói
-mà con có muốn đi học lại ko
-dạ có.
-vậy thỳ chú ủng hộ mày
Dì tôi thỳ thận trọng hơn
-nhưng còn học phí thỳ sao con
-dạ ôg sếp nói ổg sẽ lo luôn cho con
-ôg này tốt bụng thật. Đừg có phụ lòng ngta nge con
-Dạ thôi chú dì đi làm đi con về đã. Ko bé T ko thấy nó lại la con
-ừ con về đi
Tôi chào dì chú rồi ra về. Vậy là tôi sắp đc đi học lại rồi. Trog đầu tôi lúc này,những kí ức học trò bắt đầu hiện về. Tôi sắp có thêm những ng bạn mới rồi. Chút nữa phải gọi điện để báo cho ôg sếp biết thôi.
To be continue chap 10: Ngày đầu đi học
More about

Thằng Nhóc nghèo và cô tiểu thư đanh đá - Chap 8

Người đăng: Unknown

Chap 8: Sự thật bất ngờ
-E ăn gì thỳ nói a mua cho. Tôi hỏi con nhỏ 1 cách đàg hoành nhất. Dù gì nó cũng ko còn đối xử với tôi như ngày trước. Tính tôi là vậy,mau giận mau quên,để trog bụng hoài cũng mệt.
-Ăn 1 mình buồn lắm,a đi ăn với e đi
-Ko a ăn rồi. E ăn gì đưa tiền đây a mua cho
-Vậy thôi e ko ăn lun. Con nhỏ làm mặt dỗi. Tôi thì lại ko quen với 3 đứa cgái nhõng nhẽo này lắm. Nhìn giả tạo lắm.
-E ko ăn thỳ a gọi cho ba e. Tôi làm bộ lấy đt ra bấm bấm. Định bụng hù con nhỏ
-A gọi đi. Muốn e nói ba đuổi việc hay là giờ đi ăn với e.
Đây là lần thứ 2 con nhỏ dọa đuổi việc tôi. Nó nói câu này thỳ ôg nội tôi cũng ko dám từ chối. Nhưng trog đầu tôi vừa lóe lên 1 lí do hết sức chính đáng
-Nhưng a sáng rồi với lại ăn thêm lần nữa thỳ phí tiền lắm. E ăn gì nói a đi mua
-haha. E hiểu rồi. A cứ đi đi
-Nhưng... Tôi cố cãi
-Muốn e nói ba...
-À thôi thôi a đi. Tôi chịu thua con nhỏ rồi. Phen này chắc bị nó dọa dài dài. Nhưg dù sao đc ăn sáng lần 2 cũng zui mà. Đâu mất mát gì đâu. Tôi đợi còn nhỏ vscn mà lâu lắc. May mà tôi ăn ság rồi chớ ko là xỉu mất. 10p sau nó đi ra
-A đợi tí e thay đồ đã
Trời. Còn phải đợi thay đồ. Con gái mà thay đồ thỳ quý vị hiểu rồi. Tôi ngồi đợi,đợi,rồi lại đợi. 15p sau nó đi xuống với cái quần short ngắn,cái áo sơmi màu hồng,lại còn trang điểm nhẹ nữa. Trôg xinh cực kì. Có cô chủ xinh xắn thế này tôi đi làm cũng ko uổng côg sức. Nói đùa vậy thôi chứ lúc đó tôi ko để ý đến mấy chuyện linh tinh đó. Tư tưởng lúc nào cũng chỉ có tiền và tiền thôi. Sau này nghĩ lại thấy mình sao mà ngây ngô quá,suýt chút nữa thỳ đã mất tất cả.
Trở về với thực tại,vừa bước xuống lầu nó đã hỏi tôi 1 tràng
-Athấy e mặc vậy đc ko. Áo đẹp ko,quần hợp ko.
Tôi thì mù tịt về thời trang,lại ko thích cái kiểu vô tư thái quá của con nhỏ
-A ko biết
Con nhỏ làm mặt dỗi. Tôi biết trước sau gì cũng vậy. Con nhỏ định quay lưng lên cầu thang thỳ ko biết lúc đó ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi buộc miệng nói ra 1 câu mà tôi ko bao h nghĩ là mình sẽ nói. Huống hồ là với con nhỏ đáng gét này
-E dthuơng lắm
Vừa nge xog con nhỏ mắt tròn xoe vài giây nhìn tôi như này rồi phá lên cười
-Phải a ko vậy
Tôi ko tl. Ko biết mới nãy có phải là tôi ko nữa
-Đi thôi a.
Con nhỏ lại cười. Hình như lời khen của tôi làm nó vui lắm. Cười nói suốt cả buổi sáng. Nó đòi tôi chở nó đi ăn phở xog rồi chở qa nhà sách. Về nhà thỳ cũg đã 10h. Tôi xin phép nó về nhà thu dọn đồ đạc mang qua nhà nó. Nó đòi đi theo,tôi ko cho vậy là
-K cho thỳ e gọi...
-Thôi thôi đi nhanh rồi còn về đi học.
-Hihi
Lại cười. Ko hiểu sao từ lúc tôi bị đánh nhập viện tới h cứ thấy con nhỏ cười suốt. Chắc tôi bị đánh là động lực giúp nó cười
Tôi chở nó về nhà dì tôi. Lúc này thì dì chú đã đi làm hết rồi. Vừa mở cổng thỳ nó đã chạy ùa vào nhà. Vừa chạy vừa hét
-WOA! Nhà chú a đẹp thật
Thì ra con nhỏ thích ngôi nhà kiểu như thế này. Nhà chú tôi đc ôg bà làm từ thời chiến tranh nên trôg giản dị mộc mạc lắm. Lại thêm mảnh vườn nhỏ trồg cây ăn trái với hoa trước nhà càng làm cho ngôi nhà thêm vẻ chân quê,trong lành.
-E thích lắm hả. A nghĩ e thích ở biệt thự hơn chứ
-K đâu. Ở đó tù túng lắm. E ko thích. Hồi a chở e về đây nữa nha nếu ko thì e...
-Ừ ừ a biết rồi. Tôi biét con nhỏ sắp nói gì rồi nên tl lun cho nhanh.
Tôi để nó ngoài sân chạy nhảy. Vào nhà thu dọn đồ đạc. Đồ tôi thỳ ko bao nhiêu hết,toàn mấy cái quần áo linh tinh nên xếp 1 tí là xog. Chở nó về mà nó đòi ở lại. Năn nỉ hứa hẹn 1 hồi mới chịu về. Thiệt là tôi thua con nhỏ này rồi
-Trưa nay e ăn gì để a đi mua
-e thích ăn cơm gà. A thích ko
-e ăn thỳ a ăn theo. Đó là quyền của e mà
Vậy là con nhỏ chỉ tôi đến qán cơm mà nó hay ăn,mua hai hộp. Chắc các bạn thắc mắc tại sao tôi lại có tiền để mua. Thật ra mỗi ngày ôg chủ đều đưa cho con nhỏ 500k để tôi với nó ăn uốg chi tiêu. Nhiều lúc nghĩ lại cuộc đời mình cũng chưa đến hôi bế tắc,kiếm đc côg việc như thế này là quá tốt rồi. Lại gặp đc 1 ôg chủ tốt bụng nữa.
Tôi với nó ăn xog thỳ tôi chở nó đến trường. Về nhà tôi dọn dẹp sơ nhà cửa,rửa mấy cái tô,đi đổ rác rồi đánh 1 giấc hẹn đồng hồ 5h chiều dậy đón con nhỏ.
Tôi vừa chở nhỏ về tới cổng thì nhận đc đt của ôg xếp
-S này con trôg bé T giúp bác,bác có côg việc cần giải quyết nên phải bay ngay bây h. Tối con lên phòng bác mà ngủ
-Dạ. Con biết rồi. Con chào bác
Tôi ko hiểu sao ôg chủ lại tin tưởg tôi như vậy. Lỡ tôi làm gì cgái ổg thỳ sao. Mà tôi thì nào dám làm gì. Tôi nói lại cho con nhỏ,nó chỉ ừ qua loa nhưng trôg nó có vẻ buồn lắm. Chắc ba nó hay đi đột xuất như thế này lắm. Đôi mắt nó nói lên điều đó. Đôi mắt to tròn hình như đã ươn ướt rồi. Tôi hiểu cảm giác con nhỏ lúc này vì tôi đã trải qua qá nhiều rồi. Con người sợ nhất ko phải là nghèo mà là sự cô đơn.
-E nín đi. Ba về với e chứ có đi luôn đâu. Tôi an ủi nó. Chẳg biết sao lúc này tự dưng tôi thấy thương con nhỏ lắm. Bao nhiêu sự thù gét của tôi dành cho nó đã hoàn toàn tan biến mà thay vào đó là sự đồng cảm. Đâu phải chỉ mỗi ng nghèo là sợ cô đơn đâu
Con nhỏ ko tl,bỗng nó ôm tôi khóc nức nở. Tôi khá bất ngờ nhưg cũg để im cho nó ôm. Hơn lúc nào hết nó cần có ng để sẻ chia như lúc này.
-A biết ko. Ba e hay đi như vậy lắm. E lúc nào cũng ở nhà 1 mình.huhu. Nhỏ vừa nói vừa nấc trôg thật tội nghiệp
-Khóc đi e. Khóc cho nhẹ lòng. A từng trải qua nên a hiểu.
Tôi để nhỏ nín rồi mới hỏi tiếp
-À e này,mẹ e đâu sao hôm bữa giờ a ko thấy
Tôi thấy con nhỏ cuối đầu xuốg,hình như là khóc nhưng chỉ thút thít
-Ba mẹ e ly thân. Mẹ e theo ng đàn ôg khác rồi. Thỉnh thoảng mẹ mới về thăm e
Tôi thấy mình thật vô ý khi gợi lại nỗi đau của nhỏ
-A xl
-K sao đâu a. Nhiều lúc e mún mình có 1 ng bạn để tâm sự chia sẻ nhưg ko khó qá. Bạn e trên lớp ko ai thật lòng với e cả,toàn vì vật chất
-Ừm. Nếu có gì e cứ tâm sự với a. Biết đâu e đỡ bùn hơn thỳ sao
-A nói thật chứ. Mà a ko gét e nữa sao
-Ko. A ko gét e. A hết gét từ lâu rồi. A ko ngờ e lại có hoàn cảnh như vậy đâu. A nghĩ ng giàu thì phảh hp lắm mới đúng
-K phảiai cũg vậy đâu a
-Ừm. Thôi nge lời a đi tắm đi rồi a đi mua đồ ăn tối. Nín đi đừng khóc nữa. E khóc xấu lắm
-Dạ.
Lần đầu tiên con nhỏ nge lời tôi như vậy. Lại còn dạ nữa,nge ấm áp vô cùng. Tôi ko ngờ hình ảnh cô tiểu thư đanh đá chảnh choẹ lúc trước đã ko còn mà thay vào đó là con người thật của nhỏ tối nay: một con ng đầy tình cảm...
More about